Các thể ADHD: Cách phân biệt và nhận biết trong thực tế
- BS Hồng Thu

- Nov 3, 2025
- 15 min read
Updated: Dec 8, 2025
Rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) là một trong những rối loạn phát triển thần kinh phổ biến, ảnh hưởng đến khả năng tập trung, kiểm soát hành vi và duy trì sự chú ý của cả trẻ em lẫn người trưởng thành. Tuy nhiên, không phải ai mắc ADHD cũng biểu hiện giống nhau. Trong thực tế lâm sàng, ADHD được chia thành ba thể chính: ADHD thể không tập trung, ADHD thể hiếu động – xung động và ADHD thể kết hợp, mỗi thể có đặc trưng và hướng can thiệp khác nhau. Việc phân biệt đúng thể ADHD đóng vai trò quan trọng trong quá trình đánh giá, xây dựng kế hoạch trị liệu và hỗ trợ cá nhân hóa cho từng người. Bài viết này sẽ giúp bạn hiểu rõ đặc điểm của từng thể, cách nhận biết trong đời sống hằng ngày và gợi ý nơi thăm khám uy tín tại Hà Nội.
ADHD là gì?
ADHD (Attention Deficit Hyperactivity Disorder) – hay rối loạn tăng động giảm chú ý, là một rối loạn phát triển thần kinh có đặc trưng bởi khó duy trì sự chú ý, hành vi bốc đồng và/hoặc hoạt động quá mức không phù hợp với lứa tuổi. Theo Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ (APA) trong Cẩm nang Chẩn đoán và Thống kê các Rối loạn Tâm thần, phiên bản thứ 5 (DSM-5), ADHD được xác định khi các triệu chứng kéo dài ít nhất 6 tháng và gây ảnh hưởng đáng kể đến học tập, công việc hoặc quan hệ xã hội.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), tỷ lệ ADHD ở trẻ em trên toàn cầu dao động khoảng 5–7%, trong khi ở người trưởng thành là khoảng 2.5%. Dù biểu hiện thay đổi theo độ tuổi, ADHD không “tự hết” mà có thể tiếp tục ảnh hưởng đến đời sống sau này nếu không được can thiệp đúng hướng.
Việc chẩn đoán ADHD đòi hỏi quy trình đánh giá đa chiều, bao gồm phỏng vấn lâm sàng, quan sát hành vi và sử dụng các thang đo tiêu chuẩn (như Conners, Vanderbilt hoặc DSM-5 checklist). Tại các cơ sở chuyên môn, nhà trị liệu sẽ kết hợp thông tin từ nhiều nguồn (cha mẹ, giáo viên, đồng nghiệp) để đưa ra nhận định chính xác nhất về mức độ và thể bệnh.
Bạn có thể đọc chi tiết hơn trong bài: ADHD là gì? Dấu hiệu nhận biết rối loạn tăng động giảm chú ý ở từng độ tuổi
ADHD ảnh hưởng như thế nào đến học tập và công việc?
ADHD không chỉ khiến người mắc gặp khó khăn trong việc duy trì sự tập trung mà còn ảnh hưởng đến khả năng tổ chức, ghi nhớ và kiểm soát cảm xúc. Ở trẻ nhỏ, điều này thể hiện qua việc dễ quên bài tập, mất kiên nhẫn khi học, hay rời chỗ trong lớp. Ở người trưởng thành, ADHD có thể dẫn đến hiệu suất làm việc kém ổn định, khó hoàn thành dự án đúng hạn, hoặc cảm giác mệt mỏi vì phải “gồng mình” để tập trung.

Bên cạnh ảnh hưởng học tập - nghề nghiệp, ADHD còn có thể gây căng thẳng trong các mối quan hệ cá nhân, do người bệnh dễ phản ứng bốc đồng hoặc khó kiểm soát lời nói. Nhận biết sớm các dấu hiệu này là bước đầu tiên để can thiệp hiệu quả thông qua trị liệu hành vi, giáo dục kỹ năng và hỗ trợ tâm lý.
Sự khác biệt giữa trẻ em và người lớn mắc ADHD trong học tập – công việc
Một số biểu hiện ADHD thay đổi theo độ tuổi. Việc hiểu đúng giúp phụ huynh và người trưởng thành nhận diện khó khăn của bản thân rõ hơn:
Ở trẻ em:
Dễ quên bài tập hoặc không hoàn thành nhiệm vụ lớp học.
Khó ngồi yên khi hoạt động yêu cầu sự tập trung kéo dài.
Thường bị phê bình là “không nghe lời”, “mất tập trung” hoặc “hay quên”.
Gặp khó khăn trong việc tuân thủ quy tắc hoặc chuyển tiếp giữa các hoạt động.
Ở người lớn:
Thường xuyên trễ deadline hoặc phải làm việc quá giờ để bù tiến độ.
Khó duy trì tập trung trong các cuộc họp, dễ bị xao nhãng khi làm việc nhiều tác vụ.
Dễ kiệt sức tinh thần, cảm thấy “quá tải” hoặc bị cuốn vào vòng lặp trì hoãn – căng thẳng.
Gặp khó khăn trong việc tổ chức công việc, sắp xếp thời gian hoặc duy trì thói quen ổn định.
Phân loại ADHD theo DSM-5
Theo DSM-5 (Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ, 2013), phân loại ADHD dựa trên nhóm triệu chứng nổi trội nhất của người mắc tại thời điểm đánh giá. ADHD không biểu hiện giống nhau ở mọi độ tuổi hoặc mọi cá nhân; vì vậy DSM-5 chia ADHD thành ba thể chính: thể không tập trung, thể hiếu động – xung động, và thể kết hợp. Mỗi thể mô tả một kiểu mẫu hành vi khác nhau, liên quan trực tiếp đến khả năng tập trung, mức độ hoạt động cơ thể và mức độ kiểm soát xung động.
Việc phân loại này giúp chuyên gia hiểu rõ kiểu biểu hiện đặc trưng của từng người, từ đó xác định nguyên nhân gây khó khăn trong học tập, công việc hoặc đời sống cảm xúc. Điều quan trọng hơn, mỗi thể ADHD có mức độ ảnh hưởng, nguy cơ đi kèm (như lo âu, trầm cảm, rối loạn hành vi) và hướng can thiệp tối ưu khác nhau. Vì vậy, phân loại chính xác không chỉ mang tính mô tả mà còn đóng vai trò trong việc xây dựng kế hoạch trị liệu cá nhân hóa, đảm bảo người mắc nhận được hỗ trợ phù hợp nhất.
Trong thực tế lâm sàng, triệu chứng ADHD có thể thay đổi theo thời gian và bối cảnh sống (trường học, gia đình, nơi làm việc). Do đó, phân loại ADHD theo DSM-5 cần được thực hiện bởi chuyên gia thông qua phỏng vấn lâm sàng, thang đo tiêu chuẩn và đánh giá đa nguồn. Ba thể ADHD dưới đây sẽ giúp bạn nhận diện rõ hơn từng kiểu biểu hiện trong đời sống hằng ngày.
ADHD thể không tập trung (Predominantly Inattentive Presentation)
ADHD thể không tập trung là một trong những thể phổ biến nhất, đặc biệt ở trẻ em gái và người trưởng thành. Người mắc thể này gặp khó khăn chủ yếu trong việc duy trì sự chú ý, theo dõi nhiệm vụ và tổ chức công việc, dù không có biểu hiện hiếu động nổi bật. Đây cũng là thể dễ bị bỏ sót trong chẩn đoán, vì những người mắc thường trông “ngoan”, “yên lặng”, hoặc có thành tích học tập khá nên triệu chứng ít được chú ý đến.
Biểu hiện thường gặp
Dễ mất tập trung khi làm các nhiệm vụ kéo dài hoặc cần sự chú ý cao.
Hay quên hẹn, bỏ sót nhiệm vụ, mất đồ dùng cá nhân.
Thường bị nhận xét là “mơ màng”, “lơ đãng”, “thiếu chú ý”.
Khó tổ chức công việc, dễ bị quá tải khi phải sắp xếp nhiều nhiệm vụ.
Chậm bắt đầu công việc hoặc mất nhiều thời gian để hoàn thành các bước nhỏ.
Ví dụ trong thực tế
Trẻ em: Dù đã làm bài tập nhưng quên nộp; thường xuyên bỏ sót hướng dẫn trong lớp.
Người trưởng thành: Bỏ qua email quan trọng, quên lịch họp, trì hoãn công việc cần hoàn thành sớm.
Đánh giá lâm sàng
Để xác định ADHD thể không tập trung, chuyên gia thường sử dụng các thang đo tiêu chuẩn như Conners 3, Vanderbilt, hoặc DSM-5 checklist nhằm đánh giá số lượng triệu chứng đạt ngưỡng (ít nhất 6/9 triệu chứng kéo dài trên 6 tháng). Việc đánh giá cần xem xét nhiều nguồn thông tin (gia đình, giáo viên, đồng nghiệp) để tránh bỏ sót triệu chứng, đặc biệt ở trẻ em gái và người có khả năng bù trừ tốt.
ADHD thể hiếu động – xung động (Predominantly Hyperactive-Impulsive Presentation)
ADHD thể hiếu động – xung động là thể thường gặp hơn ở trẻ nam, đặc trưng bởi mức năng lượng cao, hành vi bốc đồng và khó kiểm soát chuyển động cơ thể. Người mắc thể này thường không thể ngồi yên lâu, nói nhiều, hành động nhanh hoặc chen ngang khi người khác đang nói. Trong nhiều trường hợp, người xung quanh dễ gắn nhãn các biểu hiện này là “hư”, “nghịch” hoặc “thiếu kỷ luật”, khiến trẻ hoặc người lớn không được đánh giá đúng bản chất của ADHD.
Biểu hiện thường gặp
Luôn trong trạng thái cử động: đung đưa, gõ tay, xoay người liên tục.
Khó kiên nhẫn chờ đợi tới lượt của mình.
Hay chen ngang, ngắt lời hoặc trả lời khi chưa được hỏi đến.
Hành động vội vàng, dễ mắc lỗi do chưa kịp suy nghĩ.
Dễ phản ứng mạnh về mặt cảm xúc, đặc biệt trong tình huống căng thẳng.
Ví dụ trong thực tế
Trẻ em: Liên tục rời khỏi ghế trong giờ học, chạy nhảy không đúng lúc, khó tuân thủ quy tắc lớp.
Người trưởng thành: Dễ phản ứng bốc đồng trong cuộc họp, ngắt lời khi giao tiếp, hoặc hành động vội vàng khi lái xe.
Đánh giá lâm sàng
Để chẩn đoán ADHD thể hiếu động – xung động, chuyên gia quan sát mức độ hoạt động quá mức và khả năng tự kiểm soát trong nhiều bối cảnh khác nhau (nhà, lớp học, nơi làm việc). Đồng thời, cần loại trừ các nguyên nhân khác có thể gây bồn chồn hoặc mất kiên nhẫn như rối loạn lo âu, trầm cảm, hoặc căng thẳng kéo dài. Việc tích hợp dữ liệu từ thang đo tiêu chuẩn và nhận xét của người thân giúp đảm bảo đánh giá chính xác.
ADHD thể kết hợp (Combined Presentation)
ADHD thể kết hợp là thể phổ biến nhất trong thực tế lâm sàng. Người mắc thể này đồng thời đáp ứng tiêu chí của cả hai nhóm triệu chứng: không tập trung và hiếu động – xung động. Vì có sự xuất hiện song song của cả hai kiểu biểu hiện, ADHD thể kết hợp thường gây ảnh hưởng rõ rệt hơn đến học tập, công việc và các mối quan hệ cá nhân. Đây cũng là thể dễ gây hiểu lầm nhất, khi người bệnh có thể bị đánh giá là “cứng đầu”, “không kỷ luật”, hoặc “thiếu nỗ lực”, trong khi bản chất là sự kết hợp của hai nhóm triệu chứng cốt lõi của ADHD.
Biểu hiện thường gặp
Kết hợp cả dấu hiệu mất tập trung và khó kiểm soát hành vi.
Hiệu suất học tập hoặc làm việc thất thường, lên xuống khó lường.
Dễ quên nhiệm vụ nhưng đồng thời lại hành động bốc đồng hoặc rời chỗ liên tục.
Cảm xúc thay đổi mạnh, dễ bị kích hoạt khi gặp áp lực.
Khó tổ chức công việc, quản lý thời gian hoặc duy trì thói quen ổn định.
Ví dụ trong thực tế
Trẻ em: Vừa quên bài tập hoặc không theo kịp hướng dẫn, vừa thường xuyên rời chỗ, làm phiền bạn học hoặc bị nhắc nhở về hành vi.
Người trưởng thành: Vừa gặp khó khăn trong việc lập kế hoạch công việc, vừa dễ phản ứng cảm xúc mạnh, nóng nảy hoặc hành động nhanh mà thiếu cân nhắc.
Đánh giá lâm sàng
Để chẩn đoán ADHD thể kết hợp, người bệnh cần đáp ứng tối thiểu 6/9 triệu chứng thuộc nhóm không tập trung và 6/9 triệu chứng thuộc nhóm hiếu động – xung động, kéo dài liên tục trên 6 tháng và xuất hiện ở nhiều môi trường sống. Do mức độ ảnh hưởng rộng, ADHD thể kết hợp thường cần kế hoạch trị liệu đa hướng, bao gồm:
can thiệp hành vi,
huấn luyện kỹ năng điều tiết cảm xúc,
hỗ trợ phụ huynh hoặc gia đình,
kết hợp điều chỉnh môi trường học tập và công việc.
Cách tiếp cận toàn diện giúp giảm xung đột, cải thiện khả năng tập trung và ổn định cảm xúc lâu dài.
Cách nhận biết và phân biệt trong thực tế lâm sàng
Trong thực tế lâm sàng, việc phân biệt các thể ADHD không chỉ dựa trên quan sát hành vi mà còn cần đánh giá đa nguồn và đa phương pháp. Điều này giúp đảm bảo chẩn đoán chính xác, tránh nhầm lẫn với các rối loạn khác như lo âu, trầm cảm hay rối loạn hành vi chống đối.
1. Quy trình đánh giá lâm sàng ADHD
Một quy trình đánh giá tiêu chuẩn thường bao gồm:
Phỏng vấn lâm sàng chi tiết: khai thác thông tin từ người mắc và người thân (phụ huynh, giáo viên, bạn đời) để hiểu rõ bối cảnh, tần suất và mức độ ảnh hưởng của triệu chứng.
Sử dụng thang đo chuẩn quốc tế: như Conners 3, Vanderbilt, hoặc Bảng tiêu chí DSM-5 để xác định nhóm triệu chứng nổi bật.
Quan sát hành vi thực tế: trong môi trường học tập, công sở hoặc buổi trị liệu để đánh giá sự kiên định, khả năng kiểm soát vận động và phản ứng cảm xúc.
Loại trừ các nguyên nhân khác: ví dụ, các biểu hiện mất tập trung có thể đến từ rối loạn lo âu hoặc thiếu ngủ, không nhất thiết là ADHD.
2. Cách phân biệt 3 thể ADHD qua biểu hiện thực tế
Dưới đây là bảng tóm tắt các đặc trưng điển hình giúp phụ huynh và người đi trị liệu dễ nhận biết:
Tiêu chí | Thể không tập trung | Thể hiếu động – xung động | Thể kết hợp |
|---|---|---|---|
Triệu chứng nổi bật | Khó duy trì sự chú ý, hay quên, mất tổ chức | Cử động nhiều, nói nhiều, hành động bốc đồng | Cả hai nhóm triệu chứng xuất hiện song song |
Môi trường dễ nhận thấy | Trong học tập hoặc công việc yêu cầu tập trung cao | Trong các tình huống xã hội hoặc lớp học | Cả học tập và sinh hoạt hàng ngày |
Tần suất gặp | Khoảng 30–40% ca ADHD | Khoảng 15–20% | Khoảng 40–50% |
Đặc điểm cảm xúc kèm theo | Thường nhạy cảm, dễ lo lắng | Dễ nóng nảy, phản ứng nhanh | Cảm xúc thay đổi thất thường |
Khó khăn thường gặp | Hoàn thành nhiệm vụ dài hạn, ghi nhớ | Tuân thủ quy tắc, giữ bình tĩnh | Tổ chức thời gian, kiểm soát cảm xúc |
Nguồn: American Psychiatric Association, DSM-5 (2013); National Library of Medicine (2020)
3. Những dấu hiệu dễ bị bỏ qua trong thực tế
Một số biểu hiện của ADHD, đặc biệt ở thể không tập trung hoặc thể kết hợp mức độ nhẹ, rất dễ bị hiểu nhầm hoặc bỏ sót trong giai đoạn đầu. Điều này khiến người mắc không được đánh giá đúng, dẫn đến khó khăn kéo dài trong học tập, công việc hoặc quan hệ cá nhân.
Ở trẻ em:
Trẻ ADHD thể không tập trung thường ít gây ồn ào nên dễ bị xem là “trầm tính”, “mơ màng” hoặc “lười học”, thay vì được nhận diện là gặp khó khăn trong chú ý.
Những trẻ có khả năng bù trừ tốt (học khá hoặc thông minh) có thể che lấp triệu chứng, khiến phụ huynh và giáo viên khó nhận ra.
Trẻ ADHD thể hiếu động đôi khi bị gán nhãn “nghịch”, “hỗn”, “không kỷ luật”, khiến các dấu hiệu cốt lõi bị bỏ qua.
Ở người trưởng thành:
Triệu chứng ADHD dễ bị che khuất bởi căng thẳng, kiệt sức, mất ngủ hoặc lo âu kéo dài.
Người lớn thường quy khó khăn của mình cho “thiếu kỹ năng tổ chức”, “làm việc chưa khoa học” hoặc “thiếu động lực”, mà không nhận ra đó là đặc điểm ADHD.
ADHD thể không tập trung ở người lớn dễ nhầm với rối loạn lo âu hoặc trầm cảm, đặc biệt khi người bệnh xuất hiện tình trạng quá tải, trì hoãn hoặc giảm năng suất kéo dài.
Một số người chỉ phát hiện ADHD khi gặp khủng hoảng công việc, chuyển môi trường làm việc mới hoặc khi con của họ được chẩn đoán ADHD.
Sự thay đổi theo thời gian:
ADHD thể kết hợp có thể thay đổi khi trưởng thành: biểu hiện hiếu động giảm rõ rệt, nhưng mất tập trung và khó điều tiết cảm xúc vẫn kéo dài.
Sự thay đổi này khiến nhiều người không nhận ra mình vẫn tiếp tục mang các đặc điểm ADHD, nhưng ở dạng ít “ồn ào” hơn.
Nhận biết sớm và phân loại chính xác các thể ADHD giúp chuyên gia xây dựng kế hoạch can thiệp cá nhân hóa, phù hợp với đặc điểm nhận thức, cảm xúc và hành vi của từng người, từ đó giảm thiểu khó khăn và hỗ trợ sự phát triển lâu dài.
Khi nào cần tìm đến chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần?
Không phải mọi biểu hiện mất tập trung hay hiếu động đều là ADHD. Tuy nhiên, khi các triệu chứng kéo dài trên 6 tháng, xuất hiện ở nhiều môi trường khác nhau (như ở nhà, trường học, nơi làm việc) và ảnh hưởng rõ rệt đến hiệu suất học tập, công việc hoặc mối quan hệ, đó là thời điểm nên tìm đến chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần để được đánh giá chuyên sâu.
Tìm hiểu về dịch vụ hỗ trợ người có ADHD từ Trị liệu tâm lý Hồng Thu: ADHD
Một số dấu hiệu cho thấy bạn hoặc con bạn nên được thăm khám:
Khó hoàn thành nhiệm vụ hoặc thường xuyên quên việc quan trọng.
Mất khả năng duy trì sự chú ý dù đã cố gắng.
Thường xuyên hành động bốc đồng, nói chen, hoặc không kiểm soát được phản ứng.
Dễ mệt mỏi, căng thẳng, hoặc cảm thấy “quá tải” trong các tình huống đòi hỏi tập trung.
Các khó khăn này ảnh hưởng trực tiếp đến học tập, công việc hoặc mối quan hệ cá nhân.

Đánh giá lâm sàng ADHD không chỉ dựa vào quan sát hành vi mà còn cần hiểu rõ đặc điểm phát triển, bối cảnh sống và yếu tố cảm xúc của từng người. Vì vậy, việc tìm đến chuyên gia có kinh nghiệm trong trị liệu tâm lý lâm sàng hoặc tâm thần học là bước quan trọng để xác định đúng thể ADHD và có hướng hỗ trợ phù hợp.
Nếu bạn đang phân vân liệu mình hoặc con có ADHD hay không, có thể tham khảo dịch vụ đánh giá và trị liệu ADHD tại Trị liệu tâm lý Hồng Thu.
Hỗ trợ và trị liệu ADHD tại Trị liệu tâm lý Hồng Thu
Tại Văn phòng Tư vấn và Trị liệu Tâm lý Hồng Thu, chúng tôi hỗ trợ trẻ em, thanh thiếu niên và người trưởng thành gặp khó khăn trong việc tập trung, kiểm soát hành vi hoặc cảm xúc, những đặc điểm phổ biến ở người có ADHD.
Thông qua quy trình đánh giá tâm lý chuyên sâu, đội ngũ chuyên gia của Hồng Thu giúp xác định thể ADHD cụ thể, từ đó xây dựng phác đồ trị liệu cá nhân hóa bao gồm:
Trị liệu tâm lý 1:1 giúp người tham vấn cải thiện khả năng tập trung và điều tiết cảm xúc.
Huấn luyện kỹ năng điều chỉnh hành vi và quản lý thời gian.
Tham vấn cho phụ huynh hoặc người thân nhằm tạo môi trường hỗ trợ tích cực, nhất quán.
Dịch vụ trị liệu trực tiếp tại Hà Nội và tham vấn online toàn quốc, giúp người ở xa vẫn có thể tiếp cận chuyên gia uy tín.
Nếu bạn cần được đánh giá chuyên sâu hoặc xây dựng kế hoạch trị liệu ADHD cá nhân hóa, bạn có thể đặt lịch hẹn với đội ngũ chuyên gia tại Trị liệu tâm lý Hồng Thu ngay tại đây.
Đội ngũ của Trị liệu tâm lý Hồng Thu gồm bác sĩ tâm thần, nhà trị liệu tâm lý lâm sàng và chuyên viên can thiệp hành vi, luôn đồng hành tận tâm trong hành trình giúp người mắc ADHD hiểu rõ bản thân và phát huy tiềm năng.
Kết luận: Hiểu đúng về các thể ADHD để hỗ trợ hiệu quả hơn
Hiểu rõ phân loại ADHD, bao gồm ADHD thể không tập trung, ADHD thể hiếu động – xung động và ADHD thể kết hợp, là bước quan trọng để lựa chọn hướng trị liệu phù hợp. Mỗi thể biểu hiện khác nhau về hành vi, cảm xúc và khả năng kiểm soát chú ý, nhưng đều có thể được can thiệp và cải thiện tích cực nếu được phát hiện sớm. Với sự đồng hành của chuyên gia tâm lý và môi trường hỗ trợ từ gia đình, người mắc ADHD hoàn toàn có thể học cách quản lý năng lượng, tăng khả năng tập trung và phát triển thế mạnh riêng của mình.
Nếu bạn hoặc người thân đang gặp khó khăn trong việc duy trì sự chú ý, kiểm soát hành vi hoặc cảm xúc, hãy chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ từ chuyên gia. Tại Trị liệu tâm lý Hồng Thu, chúng tôi luôn sẵn sàng đánh giá, tư vấn và đồng hành cá nhân hóa giúp bạn hiểu rõ nguyên nhân, điều chỉnh hành vi và cân bằng cuộc sống.
Câu hỏi thường gặp (FAQ)
1. ADHD thể không tập trung có phải là do lười biếng hay thiếu ý chí không?
Không. ADHD là rối loạn phát triển thần kinh, không phải vấn đề ý chí. Người mắc thể không tập trung gặp khó khăn trong việc duy trì chú ý dù đã cố gắng.
2. Người lớn có thể mắc ADHD thể hiếu động không?
Có. Mặc dù mức độ hiếu động giảm theo tuổi, người lớn vẫn có thể thể hiện tính bốc đồng hoặc cảm giác “không ngồi yên trong tâm trí”.
3. Có thể chuyển từ thể hiếu động sang thể kết hợp khi lớn lên không?
Có thể. ADHD có tính linh hoạt theo giai đoạn phát triển, vì vậy triệu chứng có thể thay đổi, dẫn đến thay đổi thể lâm sàng.
4. ADHD thể kết hợp có cần dùng thuốc không?
Tùy trường hợp. Một số người cần điều trị kết hợp giữa thuốc và trị liệu tâm lý, trong khi nhiều trường hợp nhẹ có thể cải thiện bằng can thiệp hành vi và huấn luyện kỹ năng.
5. Làm sao phân biệt ADHD với lo âu hoặc trầm cảm?
Các rối loạn này có thể chồng lấp triệu chứng, nhưng ADHD thường khởi phát sớm từ thời thơ ấu, còn lo âu hoặc trầm cảm thường xuất hiện sau khi gặp áp lực kéo dài. Đánh giá bởi chuyên gia là cần thiết để phân biệt rõ ràng.



